Chị gái tôi giống như người mẹ thứ hai của tôi. Chị ấy chăm sóc tôi, an ủi tôi, chơi đùa với tôi và luôn làm tôi cười. Tôi luôn muốn ở bên cạnh chị ấy. Chúng tôi rất thân thiết, và tôi không bao giờ muốn xa chị ấy.
Càng lớn, tôi càng trở nên độc lập hơn và dần xa cách mẹ. Ngay cả trong giai đoạn nổi loạn, mẹ vẫn luôn ở bên cạnh tôi. Rồi tôi đi học đại học và chúng tôi không còn nói chuyện nhiều nữa. Sau đó, tôi kết hôn, chuyển đi nơi khác và bắt đầu xây dựng gia đình riêng. Tôi nghĩ đó là điều tất yếu khi mình trưởng thành.
Rồi mẹ tôi qua đời. Một lần nữa, chị gái tôi lại gánh vác trách nhiệm. Chị ấy an ủi tất cả chúng tôi, chăm sóc tôi và các anh chị em của tôi. Nhưng trong khi chị ấy chăm sóc mọi người thì không ai ở bên cạnh an ủi chị ấy. Điều đó khiến tôi càng buồn hơn. Tôi muốn động viên và an ủi chị ấy, nhưng tôi không biết phải nói gì.
Đó là lúc tôi nghĩ đến cuốn sách "Khởi đầu của hòa bình: Những lời yêu thương của người mẹ". Những thông điệp về lòng biết ơn, sự khích lệ và an ủi đã cho tôi những lời lẽ mà tôi không thể tự tìm ra. Khi tôi bắt đầu áp dụng những lời lẽ đó vào thực tế, mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu được hàn gắn. Chúng tôi đã có thể chữa lành, kết nối lại và trở nên thân thiết hơn.
Nhờ những lời dạy trong cuốn "Tình yêu của người mẹ", mối quan hệ của chúng tôi đã được hàn gắn và tôi vô cùng biết ơn điều đó. Tôi hy vọng gia đình tôi sẽ tiếp tục thực hành những lời dạy này để chúng ta luôn sống trong tình yêu thương và hòa bình.